CON ĐƯỜNG TƯƠI SÁNG CHO DÂN TỘC VIỆT NAM – Đại-Dương


Spread the love

Cộng sản Việt Nam đang đi vào ngõ cụt do theo chân Trung Cộng và Nga.

Dân tộc Việt Nam phải rẽ sang lối khác, hay tiếp tục con đường mòn từng cản chân người Việt muốn duy trì một vùng trời tự do, độc lập, dân tộc, đồng hành, thân ái với nhân loại tiến bộ?

Cơn ác mộng

Trước năm 1975, ít người Việt Nam sống trong Chế độ Cộng Hoà nghĩ tới việc tìm một quốc gia khác để sinh sống, tránh bom đạn, chiến tranh tàn khốc hàng ngày. Đại đa số người sống phía Nam vĩ tuyến 17 (Sông Bến Hải) vẫn ôm hy vọng tiếng súng sẽ ngưng để cùng chung tay xây đắp Cơ Đồ Việt Nam trường cửu.

NGHE ÂM THANH

Tiếc thay, “chữ nhưng” quái ác đã giết chết khát vọng chính đáng của dân tộc Việt Nam.

“Lính Cụ Hồ” như vó ngựa Mông Cổ đã dẫm nát đồng cỏ xanh tươi được những bàn tay lao động cần cù dựng nên chỉ trong vòng 9 năm tại Việt Nam Cộng Hoà. Chúng truy cùng, giết tận, tàn phá công trình đồ sộ, xinh đẹp ở miền Nam vĩ tuyến 17 do những bàn tay yêu nước, thương dân xây đắp chứa đầy khát vọng vươn lên bằng sức người của Con Hồng, Cháu Lạc.

Đảng Cộng sản Việt Nam do Trung Cộng dựng lên và thấm nhuần truyền thống “thà giết lầm hơn bỏ sót” nên lúc nào cũng đằng đằng sát khí như Thi sĩ Xã hội Chủ nghĩa, Tố Hữu (Bí thư Ban chấp hành Trung ương đảng) đã viết những câu thơ đầy sắt máu:

“Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu
Cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”

Việt Nam Cộng Hoà bị Cộng sản Quốc tế bề hội đồng sau khi Hoa Kỳ rút quân mà thiếu vũ khí, quân trang, quân dụng trầm trọng nên vận động để Hoa Thịnh Đốn viện trợ dưới thời Tổng thống thuộc Đảng Cộng Hoà, Gerald Ford (1974-1977). Nhưng, các Thượng nghị sĩ và Dân biểu thuộc Đảng Dân Chủ đã bác bỏ.

Công dân Việt Nam Cộng Hoà lao ra biển, chạy vào núi để tránh đoàn quân Cộng sản hung dữ, tàn ác nên có khoảng hơn 400,000 đã bỏ xác trên biển, trong rừng hoang. Một vết nhơ của dân tộc Việt Nam.

Đồng thời, phong trào vượt biển, vượt biên đồng loạt xảy ra ở Miền Bắc, Miền Trung, Miền Nam.

Những người kém may mắn đã bị đưa vào vô số trại tù từ Bắc chí Nam mà ngày về không hẹn. Họ đói rét, bị sỉ nhục, đánh đập, hành hạ bất cứ lúc nào. Bụng đói đã có lúa miến (dùng cho ngựa ăn). Ra đường, đôi mắt cúi nhìn mặt đất nếu không coi chừng bị tống vào “trại cải tạo” mà không cần chứng minh lý do. Từ ngữ tự do, cơm no, áo ấm đã biến mất, kể cả trong giấc mơ từ già tới trẻ. Trại súc vật dựng lên trên toàn cõi Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Một số người chưa thoát khỏi trại súc, kể cả tuổi trẻ chưa thành niên đã vùng lên khắp nơi chống lại sự cai trị tàn ác, vô luân của Đảng Cộng sản dù tay không một tất sắt và số phận khó lường. Đồng thời, người Việt Nam tị nạn khắp năm châu cũng quy tụ thành các tổ chức đấu tranh, tố cáo sự tàn ác của Cộng Sản Việt Nam và chống Cộng sản xâm nhập.

Hà Nội đã lập lại chính sách cai trị của người Pháp suốt 80 năm. Đó là: rượu, thuốc phiện, giải trí nhằm ru ngủ Dân Việt trong ăn chơi, đàng điếm sa đoạ, dùng lời ca tiếng nhạc để ru ngủ nam, phụ, lão, ấu.

Sự nóng vội của người Việt Hải Ngoại

Với chủ trương giải phóng Việt Nam bằng vũ lực nên một số cựu quân nhân và trí thức cùng nhiều Người Việt Hải ngoại rầm rập tổ chức các hoạt động quân sự. Số khác tổ chức đưa quân về quê cũ để trực tiếp chiến đấu với Cộng sản Việt Nam bằng chiến tranh du kích. Do quá tin tưởng vào luật pháp chặt chẽ ở Hoa Kỳ và Tây Phương liên quan đến tình báo và gián điệp nên mất cảnh giác trước Nhà cầm quyền Hà Nội. Các vụ tổ chức thâm nhập Việt Nam kháng chiến đều bị điệp viên Cộng Sản báo cáo về Hà Nội để lập kế hoạch đối phó.

Trần Văn Bá tốt nghiệp Cao học Kinh tế năm 1971 làm Phụ Giảng viên cho Đại học Nanterre ở Paris đã trở về Việt Nam vào chiến khu tham gia “Mặt Trận Thống Nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam” từ 1980-1984 bị Cộng sản bắt và xử tử năm 1985. Phong trào chỉ còn âm vang trong lòng dân tộc Việt Nam.

Cựu Đề đốc Hải quân Việt Nam Cộng Hoà, Hoàng Cơ Minh thành lập Mặt trận Thống nhất Giải phóng Việt Nam vào năm 1980 tại California rồi lập chiến khu ở gần biên giới Thái-Lào.

Năm 1985 đã phái một toán quân xâm nhập qua ngã Lào bị đánh tan. Năm 1986 một toán quân tới biên giới Việt Nam bị phục kích phải lui binh. Năm sau, Ông Minh chỉ huy một toán quân vượt qua Sông Mê Công vào đất Lào bị chặn đánh nhiều lần làm ông Minh bị thương và tự sát khi tới gần biên giới Việt Nam.

Thất bại của những người yêu nước thương nòi mà nóng vội nên thất bại vì: (1) Hoạt động du kích mà thiếu biện pháp tuyệt đối bảo mật lại công khai rùm beng. (2) Có thể, Cộng sản đã cài người làm nội gián (Hoàng Cơ Minh từng xử tử một số chiến sĩ nghi ngờ nằm vùng. Trong số chiến sĩ thâm nhập có người không bị kết án mà được Cộng sản trả tự do).

Về sau, một số tổ chức của người Việt Hải ngoại cũng tập hợp lực lượng quân sự mà chẳng đi tới đâu nên chỉ có giá trị tuyên truyền.

Bất cứ hoạt động du kích, phá hoại nào cũng cần phải tuyệt đối bảo mật nên mọi kiểu khoa trương đều dẫn tới thất bại.

Chẳng những Người Việt ở nước ngoài muốn chế độ cộng sản phải sụp đổ mà Người Việt thầm lặng ở trong nước cũng mong nó xảy ra càng sớm càng tốt. Trại tù xây dựng khắp nước Việt Nam XHCN để củng cố và bảo vệ chế độ độc tài đảng trị.

Một số chính trị gia, học giả lưu vong cố gắng hâm nóng lại Hiệp định Paris 1973 (chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam). Phái đoàn Việt Nam Cộng Hoà chỉ ký vào giờ chót do bị áp lực của Hoa Kỳ.

Họ toa rập với giới ngoại giao CHXHCNVN để môi giới cho Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn hoà giải theo Hiệp định Paris.

Cán bộ cao cấp, viên chức Nhà nước CSVN được điếu đóm, đưa đón long trọng khi gặp một số chính trị gia, viên chức Chính phủ Mỹ. Hà Nội hứa sẽ cho Đại diện người Việt Hải ngoại về Hà Nội, Sài Gòn để tổ chức Hội thảo về Hoà giải, Hoà hợp Dân tộc. Vé mời đã được gửi đi, nhưng, Hội nghị không mở cửa!!! Một số chính trị gia không-cộng sản ở Hải Ngoại và Quốc nội về Việt Nam chuẩn bị Hội thảo bị xộ khám để gỡ năm ba cuốn lịch.

Khát vọng về một nước Việt Nam Độc lập, Dân chủ, Tự do, phát triển, Tự chủ, Giàu mạnh, Văn minh cứ theo thời gian mà trôi tuốt luốt.

Lỗi tại ai?

Thứ nhất, Hồ Chí Minh và đồng bọn đã bị Josef Stalin và Mao Trạch Đông cấy sinh tử phù nên coi dân tộc Việt Nam như những mắt xích trong guồng máy Cộng sản Quốc tế. Đảng Cộng sản Việt Nam lột từng lớp da, vắt từng giọt máu của Dân Việt để xây dựng Thiên đường Cộng sản. Sắp tròn 100 năm (1930-2030) mà Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ đưa đất nước vào nhóm quốc gia đang phát triển.

Trong khi đó Bán đảo Triều Tiên chia đôi từ năm 1953. Bắc Hàn sống lay lắt phải nhờ quốc tế cứu đói triền miên để chế tạo vũ khí hạt nhân. Nam Hàn cho phép Hoa Kỳ đóng thường trực 28,500 Thuỷ quân Lục chiến để bảo đảm an ninh tạo điều kiện cho dân chúng an tâm dồn nỗ lực khôi phục và phát triển thành một quốc gia, dân chủ, tự do, giàu có, phát triển toàn diện trong vòng 40 năm. Việt Nam sau 47 năm sống dưới Chế độ Cộng sản chỉ mong được làm thuê cho người Đại Hàn.

Thứ hai, giới lãnh đạo cao cấp nhất của CSVN thường xuyên gọi những thuyền nhân, bộ nhân, di tảng là bọn ma cô, đĩ điếm nên làm mất một con gà đẻ trứng vàng. Hà Nội sản xuất chiếc còng “Nghị quyết 36 Tình hình và công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” vào năm 2004. Nghị quyết này ràng buộc người Việt Hải ngoại vào Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam bằng 4 lý do: (1) Bất cứ ai cùng huyết thống đều là công dân CHXHCNVN dù ở chân trời góc biển nào nếu chưa giải tịch. (2) Công dân có trách nhiệm với Tổ Quốc dù không sinh ra và sống bên ngoài VN. (4) Khuyến khích người Việt nước ngoài cống hiến tiền tài cho thân nhân còn kẹt lại (cuối cùng cũng chui vào túi cán bộ để xây dinh thự, mua nhà ở nước ngoài, cho con du học Mỹ, Châu Âu, Châu Úc và làm nơi rửa tiền tham nhũng.

Thứ ba, tác hại của Nghị quyết 36 đối với đất nước và dân tộc Việt Nam. (1) Giúp Hà Nội phương tiện cần thiết để duy trì sự cai trị dân tộc. (2) Tạo điều kiện cho Hà Nội phát triển mạng lưới điệp viên bên ngoài Việt Nam. Hãy coi chừng để khỏi rơi vào tình trạng làm gián điệp cho ngoại bang. Tuyệt đối tránh trường hợp “nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà”. (3) Lung lạc xu hướng Chống Cộng trong Cộng đồng Việt Nam ở Hải ngoại. Kích động sự xung đột Quốc/Cộng gây chia rẽ tại Hải ngoại.

Thứ tư, tạo một lớp người ở quốc nội làm quen với ăn chơi đàng điếm, đắm chìm trong truỵ lạc mà mù loà trước đa số ăn không đủ no, co không ấm và hiện trạng cán bộ giàu nứt đố đổ vách, hống hách còn hơn lũ Cò Tây. Hầu hết người Việt Hải ngoại về thăm quê khi trở lại nơi cư ngụ không còn dám công khai tố cáo các hành vi hiếp đáp, đàn áp dữ dội tại Việt Nam. Thay vào đó bằng những lời khen đến gãy lưỡi. Người Việt Hải ngoại vô tình hay cố ý đã tạo ra một lớp người ăn bám, vô-trách nhiệm với bản thân và tiền đồ dân tộc. Kiều hối gửi về Việt Nam khoảng 10 triệu USD/năm chưa kể tới số tiền đầu tư từ Hải ngoại. Người pháp cai trị 80 năm tại Việt Nam nhờ vào các thủ đoạn: (1) Bán thuốc phiện làm cho suy yếu tinh thần và thể chất. (2) Bán rượu để dân Việt Nam lúc nào cũng thấy trời đất quay cuồng. (3) Đờn ca, hát xướng làm cho người Việt sống trong mơ hơn thực tế. Ru ngủ người Việt Hải ngoại bằng văn nghệ văn gừng hơn lo tham gia vào công cuộc đấu tranh chống mọi hoạt động của Đảng Cộng sản Việt Nam lan tràn khắp thế giới.

Thứ năm, nhân danh phục vụ nghệ thuật, Paris Thuý Nga và MC Nguyễn Ngọc Ngạn đã dàn dựng cuốn Paris By Night 40 với chủ đề “Mẹ” để phổ biến lời buộc tội khi ghép hình ảnh trực thăng chở quân và chiến đấu cơ F-5 bắn và ném bom vào đám người chạy loạn do Đạo diễn Lưu Huỳnh (trong nước) dàn cảnh, diễn viên chuyên nghiệp Kim Xuân thuộc Ðoàn Kịch Nói Thành Phố Hồ Chí Minh thủ vai chính. Con chim bồ câu trắng ngậm hạt lúa giống màu Ðỏ nhả hạt xuống đồng lúa, mọc lên một bụi lúa Ðỏ, nhanh và cao hơn những những cụm lúa vàng bên cạnh. Một em bé gái đến nhổ cụm lúa Ðỏ rồi ôm trong tay đi khắp nơi. Mỗi khi gặp một bà MẸ già thì trao cho một nhánh lúa Ðỏ. Trên toàn cõi Việt Nam từ cổ chí kim chỉ có lúa vàng mà Paris Thuý Nga và MC Nguyễn Ngọc Ngạn bịa ra để làm hài lòng Hà Nội và phe Xã hội Chủ nghĩa!

Thứ sáu, vì không sống được dưới Chế độ Cộng sản mà người Việt Nam phải bất chấp thần chết để tới Hoa Kỳ và khắp thế giới rồi xin nhập tịch. Nhưng, một số lại ủng hộ cho các ứng viên muốn Hoa Kỳ trở thành quốc gia Xã hội Chủ nghĩa (tiền thân của Chủ nghĩa Cộng sản?

Một dân tộc chỉ biết trông chờ vào người khác sẽ không bao giờ tự đứng trên đôi chân của mình mà chỉ chuyên nghề khom lưng, cúi đầu trước các dân tộc khác trên thế giới. Họ không tự nuôi sống bản thân thì làm sao đủ trí và lực để gánh vác sơn hà.

Chúng ta đã bị giặc Tàu đô hộ ngàn năm mà sao bây giờ lại nhắm mắt, thậm chí làm tay sai cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình?

Người Việt Tị nạn Cộng sản hoặc muốn thoát khỏi sự kìm toả của Hà Nội thì sao không quyết liệt làm thất bại Nghị quyết 36 của Hà Nội, tố cáo các di dân bênh vực cho Chủ nghĩa Cộng sản, hậu thân của Chủ nghĩa Xã hội?

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khoe là người đầu tiên được Tập Cận Bình tiếp sau khi xác nhận sẽ nắm trọn quyền lực ở Trung Quốc lần thứ ba, phá vỡ quy tắc 2 nhiệm kỳ đã có từ thời Đặng Tiểu Bình.

Quyết định của Tập Cận Bình nhằm vào (1) Quyết không cho Việt Nam rời khỏi quỹ đạo của Trung Cộng và âm mưu biến Việt Nam thành một tỉnh của Bắc Kinh. (2) Chiếm lĩnh thị trường vì Việt Nam đang là địa điểm chọn lựa của các công ty đa quốc rời khỏi Hoa Lục. (3) Cộng đồng người Hoa ở Việt Nam nở nhanh như bột nổi bằng cách mua nhà đất khắp nơi, kể cả vùng đắt địa. Người Hoa đi lao động theo các công trình hết thời hạn không về nước, cưới vợ Việt. Kẻ du lịch ở lại Việt Nam khi hết hạn không về nước mà bám trụ ở Việt Nam. Dân Trung Cộng điều khiển các sòng bài công khai và lậu để bần-cùng-hóa người Việt Nam. (4) Tóm lại, người Hoa sẽ nắm hết các nguồn lực phát triển Việt Nam.

Sau khi được chấp thuận trong vai trò Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ ba, Tập Cận Bình hội họp và tham dự nhiều hội nghị quốc tế với khuôn mặt rạng rỡ, tự tin sớm trở thành siêu cường thế giới ngang hàng hoặc vượt Hoa Kỳ.

Nói và làm không-đi-đôi giúp cho Tập Cận Bình đánh lừa được những kẻ nhẹ dạ, thiếu chiều sâu, nhưng, khó qua mặt được những người từng trải kinh nghiệm xương máu và nước mắt hối hận.

Đừng để những lời đường mật chứa đầy thuốc độc của Cộng sản Việt Nam mà làm hại cá nhân, gia đình, đồng bào và nhân loại.

Đại-Dương

Tài liệu tham khảo

The Quiet Evolution of Vietnam’s Digital Authoritarianism (Diplomat)

Chuyên gia nói gì về kinh tế, nhân quyền và quân sự sau chuyến đi của Thủ tướng Đức (BBC)

Ba điểm nhấn từ buổi gặp cử tri của ông Nguyễn Phú Trọng (BBC)

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ tố cáo Trung Quốc và Nga muốn thống trị thế giới bằng chế độ chuyên chế (RFI)

Việt Nam tại LHQ: “Kiên cường” đứng về phe xâm lược!

CON ĐƯỜNG TƯƠI SÁNG CHO DÂN TỘC VIỆT NAM

Đại-Dương

Cộng sản Việt Nam đang đi vào ngõ cụt do theo chân Trung Cộng và Nga.

Dân tộc Việt Nam phải rẽ sang lối khác, hay tiếp tục con đường mòn từng cản chân người Việt muốn duy trì một vùng trời tự do, độc lập, dân tộc, đồng hành, thân ái với nhân loại tiến bộ?

Cơn ác mộng

Trước năm 1975, ít người Việt Nam sống trong Chế độ Cộng Hoà nghĩ tới việc tìm một quốc gia khác để sinh sống, tránh bom đạn, chiến tranh tàn khốc hàng ngày. Đại đa số người sống phía Nam vĩ tuyến 17 (Sông Bến Hải) vẫn ôm hy vọng tiếng súng sẽ ngưng để cùng chung tay xây đắp Cơ Đồ Việt Nam trường cửu.

Tiếc thay, “chữ nhưng” quái ác đã giết chết khát vọng chính đáng của dân tộc Việt Nam.

“Lính Cụ Hồ” như vó ngựa Mông Cổ đã dẫm nát đồng cỏ xanh tươi được những bàn tay lao động cần cù dựng nên chỉ trong vòng 9 năm tại Việt Nam Cộng Hoà. Chúng truy cùng, giết tận, tàn phá công trình đồ sộ, xinh đẹp ở miền Nam vĩ tuyến 17 do những bàn tay yêu nước, thương dân xây đắp chứa đầy khát vọng vươn lên bằng sức người của Con Hồng, Cháu Lạc.

Đảng Cộng sản Việt Nam do Trung Cộng dựng lên và thấm nhuần truyền thống “thà giết lầm hơn bỏ sót” nên lúc nào cũng đằng đằng sát khí như Thi sĩ Xã hội Chủ nghĩa, Tố Hữu (Bí thư Ban chấp hành Trung ương đảng) đã viết những câu thơ đầy sắt máu:

“Giết! Giết nữa! Bàn tay không ngơi nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu
Cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Xít-ta-lin bất diệt!”

Việt Nam Cộng Hoà bị Cộng sản Quốc tế bề hội đồng sau khi Hoa Kỳ rút quân mà thiếu vũ khí, quân trang, quân dụng trầm trọng nên vận động để Hoa Thịnh Đốn viện trợ dưới thời Tổng thống thuộc Đảng Cộng Hoà, Gerald Ford (1974-1977). Nhưng, các Thượng nghị sĩ và Dân biểu thuộc Đảng Dân Chủ đã bác bỏ.

Công dân Việt Nam Cộng Hoà lao ra biển, chạy vào núi để tránh đoàn quân Cộng sản hung dữ, tàn ác nên có khoảng hơn 400,000 đã bỏ xác trên biển, trong rừng hoang. Một vết nhơ của dân tộc Việt Nam.

Đồng thời, phong trào vượt biển, vượt biên đồng loạt xảy ra ở Miền Bắc, Miền Trung, Miền Nam.

Những người kém may mắn đã bị đưa vào vô số trại tù từ Bắc chí Nam mà ngày về không hẹn. Họ đói rét, bị sỉ nhục, đánh đập, hành hạ bất cứ lúc nào. Bụng đói đã có lúa miến (dùng cho ngựa ăn). Ra đường, đôi mắt cúi nhìn mặt đất nếu không coi chừng bị tống vào “trại cải tạo” mà không cần chứng minh lý do. Từ ngữ tự do, cơm no, áo ấm đã biến mất, kể cả trong giấc mơ từ già tới trẻ. Trại súc vật dựng lên trên toàn cõi Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Một số người chưa thoát khỏi trại súc, kể cả tuổi trẻ chưa thành niên đã vùng lên khắp nơi chống lại sự cai trị tàn ác, vô luân của Đảng Cộng sản dù tay không một tất sắt và số phận khó lường. Đồng thời, người Việt Nam tị nạn khắp năm châu cũng quy tụ thành các tổ chức đấu tranh, tố cáo sự tàn ác của Cộng Sản Việt Nam và chống Cộng sản xâm nhập.

Hà Nội đã lập lại chính sách cai trị của người Pháp suốt 80 năm. Đó là: rượu, thuốc phiện, giải trí nhằm ru ngủ Dân Việt trong ăn chơi, đàng điếm sa đoạ, dùng lời ca tiếng nhạc để ru ngủ nam, phụ, lão, ấu.

Sự nóng vội của người Việt Hải Ngoại

Với chủ trương giải phóng Việt Nam bằng vũ lực nên một số cựu quân nhân và trí thức cùng nhiều Người Việt Hải ngoại rầm rập tổ chức các hoạt động quân sự. Số khác tổ chức đưa quân về quê cũ để trực tiếp chiến đấu với Cộng sản Việt Nam bằng chiến tranh du kích. Do quá tin tưởng vào luật pháp chặt chẽ ở Hoa Kỳ và Tây Phương liên quan đến tình báo và gián điệp nên mất cảnh giác trước Nhà cầm quyền Hà Nội. Các vụ tổ chức thâm nhập Việt Nam kháng chiến đều bị điệp viên Cộng Sản báo cáo về Hà Nội để lập kế hoạch đối phó.

Trần Văn Bá tốt nghiệp Cao học Kinh tế năm 1971 làm Phụ Giảng viên cho Đại học Nanterre ở Paris đã trở về Việt Nam vào chiến khu tham gia “Mặt Trận Thống Nhất các Lực lượng Yêu nước Giải phóng Việt Nam” từ 1980-1984 bị Cộng sản bắt và xử tử năm 1985. Phong trào chỉ còn âm vang trong lòng dân tộc Việt Nam.

Cựu Đề đốc Hải quân Việt Nam Cộng Hoà, Hoàng Cơ Minh thành lập Mặt trận Thống nhất Giải phóng Việt Nam vào năm 1980 tại California rồi lập chiến khu ở gần biên giới Thái-Lào.

Năm 1985 đã phái một toán quân xâm nhập qua ngã Lào bị đánh tan. Năm 1986 một toán quân tới biên giới Việt Nam bị phục kích phải lui binh. Năm sau, Ông Minh chỉ huy một toán quân vượt qua Sông Mê Công vào đất Lào bị chặn đánh nhiều lần làm ông Minh bị thương và tự sát khi tới gần biên giới Việt Nam.

Thất bại của những người yêu nước thương nòi mà nóng vội nên thất bại vì: (1) Hoạt động du kích mà thiếu biện pháp tuyệt đối bảo mật lại công khai rùm beng. (2) Có thể, Cộng sản đã cài người làm nội gián (Hoàng Cơ Minh từng xử tử một số chiến sĩ nghi ngờ nằm vùng. Trong số chiến sĩ thâm nhập có người không bị kết án mà được Cộng sản trả tự do).

Về sau, một số tổ chức của người Việt Hải ngoại cũng tập hợp lực lượng quân sự mà chẳng đi tới đâu nên chỉ có giá trị tuyên truyền.

Bất cứ hoạt động du kích, phá hoại nào cũng cần phải tuyệt đối bảo mật nên mọi kiểu khoa trương đều dẫn tới thất bại.

Chẳng những Người Việt ở nước ngoài muốn chế độ cộng sản phải sụp đổ mà Người Việt thầm lặng ở trong nước cũng mong nó xảy ra càng sớm càng tốt. Trại tù xây dựng khắp nước Việt Nam XHCN để củng cố và bảo vệ chế độ độc tài đảng trị.

Một số chính trị gia, học giả lưu vong cố gắng hâm nóng lại Hiệp định Paris 1973 (chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam). Phái đoàn Việt Nam Cộng Hoà chỉ ký vào giờ chót do bị áp lực của Hoa Kỳ.

Họ toa rập với giới ngoại giao CHXHCNVN để môi giới cho Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn hoà giải theo Hiệp định Paris.

Cán bộ cao cấp, viên chức Nhà nước CSVN được điếu đóm, đưa đón long trọng khi gặp một số chính trị gia, viên chức Chính phủ Mỹ. Hà Nội hứa sẽ cho Đại diện người Việt Hải ngoại về Hà Nội, Sài Gòn để tổ chức Hội thảo về Hoà giải, Hoà hợp Dân tộc. Vé mời đã được gửi đi, nhưng, Hội nghị không mở cửa!!! Một số chính trị gia không-cộng sản ở Hải Ngoại và Quốc nội về Việt Nam chuẩn bị Hội thảo bị xộ khám để gỡ năm ba cuốn lịch.

Khát vọng về một nước Việt Nam Độc lập, Dân chủ, Tự do, phát triển, Tự chủ, Giàu mạnh, Văn minh cứ theo thời gian mà trôi tuốt luốt.

Lỗi tại ai?

Thứ nhất, Hồ Chí Minh và đồng bọn đã bị Josef Stalin và Mao Trạch Đông cấy sinh tử phù nên coi dân tộc Việt Nam như những mắt xích trong guồng máy Cộng sản Quốc tế. Đảng Cộng sản Việt Nam lột từng lớp da, vắt từng giọt máu của Dân Việt để xây dựng Thiên đường Cộng sản. Sắp tròn 100 năm (1930-2030) mà Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ đưa đất nước vào nhóm quốc gia đang phát triển.

Trong khi đó Bán đảo Triều Tiên chia đôi từ năm 1953. Bắc Hàn sống lay lắt phải nhờ quốc tế cứu đói triền miên để chế tạo vũ khí hạt nhân. Nam Hàn cho phép Hoa Kỳ đóng thường trực 28,500 Thuỷ quân Lục chiến để bảo đảm an ninh tạo điều kiện cho dân chúng an tâm dồn nỗ lực khôi phục và phát triển thành một quốc gia, dân chủ, tự do, giàu có, phát triển toàn diện trong vòng 40 năm. Việt Nam sau 47 năm sống dưới Chế độ Cộng sản chỉ mong được làm thuê cho người Đại Hàn.

Thứ hai, giới lãnh đạo cao cấp nhất của CSVN thường xuyên gọi những thuyền nhân, bộ nhân, di tảng là bọn ma cô, đĩ điếm nên làm mất một con gà đẻ trứng vàng. Hà Nội sản xuất chiếc còng “Nghị quyết 36 Tình hình và công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” vào năm 2004. Nghị quyết này ràng buộc người Việt Hải ngoại vào Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam bằng 4 lý do: (1) Bất cứ ai cùng huyết thống đều là công dân CHXHCNVN dù ở chân trời góc biển nào nếu chưa giải tịch. (2) Công dân có trách nhiệm với Tổ Quốc dù không sinh ra và sống bên ngoài VN. (4) Khuyến khích người Việt nước ngoài cống hiến tiền tài cho thân nhân còn kẹt lại (cuối cùng cũng chui vào túi cán bộ để xây dinh thự, mua nhà ở nước ngoài, cho con du học Mỹ, Châu Âu, Châu Úc và làm nơi rửa tiền tham nhũng.

Thứ ba, tác hại của Nghị quyết 36 đối với đất nước và dân tộc Việt Nam. (1) Giúp Hà Nội phương tiện cần thiết để duy trì sự cai trị dân tộc. (2) Tạo điều kiện cho Hà Nội phát triển mạng lưới điệp viên bên ngoài Việt Nam. Hãy coi chừng để khỏi rơi vào tình trạng làm gián điệp cho ngoại bang. (3) Lung lạc xu hướng Chống Cộng trong Cộng đồng Việt Nam ở Hải ngoại. Kích động sự xung đột Quốc/Cộng gây chia rẽ tại Hải ngoại.

Thứ tư, tạo một lớp người ở quốc nội làm quen với ăn chơi đàng điếm, đắm chìm trong truỵ lạc mà mù loà trước đa số ăn không đủ no, co không ấm và hiện trạng cán bộ giàu nứt đố đổ vách, hống hách còn hơn lũ Cò Tây. Hầu hết người Việt Hải ngoại về thăm quê khi trở lại nơi cư ngụ không còn dám công khai tố cáo các hành vi hiếp đáp, đàn áp dữ dội tại Việt Nam. Thay vào đó bằng những lời khen đến gãy lưỡi. Người Việt Hải ngoại vô tình hay cố ý đã tạo ra một lớp người ăn bám, vô-trách nhiệm với bản thân và tiền đồ dân tộc. Kiều hối gửi về Việt Nam khoảng 10 triệu USD/năm chưa kể tới số tiền đầu tư từ Hải ngoại. Người pháp cai trị 80 năm tại Việt Nam nhờ vào các thủ đoạn: (1) Bán thuốc phiện làm cho suy yếu tinh thần và thể chất. (2) Bán rượu để dân Việt Nam lúc nào cũng thấy trời đất quay cuồng. (3) Đờn ca, hát xướng làm cho người Việt sống trong mơ hơn thực tế. Ru ngủ người Việt Hải ngoại bằng văn nghệ văn gừng hơn lo tham gia vào công cuộc đấu tranh chống mọi hoạt động của Đảng Cộng sản Việt Nam lan tràn khắp thế giới.

Thứ năm, nhân danh phục vụ nghệ thuật, Paris Thuý Nga và MC Nguyễn Ngọc Ngạn đã dàn dựng cuốn Paris By Night 40 với chủ đề “Mẹ” để phổ biến lời buộc tội khi ghép hình ảnh trực thăng chở quân và chiến đấu cơ F-5 bắn và ném bom vào đám người chạy loạn do Đạo diễn Lưu Huỳnh (trong nước) dàn cảnh, diễn viên chuyên nghiệp Kim Xuân thuộc Ðoàn Kịch Nói Thành Phố Hồ Chí Minh thủ vai chính. Con chim bồ câu trắng ngậm hạt lúa giống màu Ðỏ nhả hạt xuống đồng lúa, mọc lên một bụi lúa Ðỏ, nhanh và cao hơn những những cụm lúa vàng bên cạnh. Một em bé gái đến nhổ cụm lúa Ðỏ rồi ôm trong tay đi khắp nơi. Mỗi khi gặp một bà MẸ già thì trao cho một nhánh lúa Ðỏ. Trên toàn cõi Việt Nam từ cổ chí kim chỉ có lúa vàng mà Paris Thuý Nga và MC Nguyễn Ngọc Ngạn bịa ra để làm hài lòng Hà Nội!

Thứ sáu, vì không sống được dưới Chế độ Cộng sản mà người Việt Nam phải bất chấp thần chết để tới Hoa Kỳ và khắp thế giới rồi xin nhập tịch. Nhưng, một số lại ủng hộ cho các ứng viên muốn Hoa Kỳ trở thành quốc gia Xã hội Chủ nghĩa (tiền thân của Chủ nghĩa Cộng sản?

Một dân tộc chỉ biết trông chờ vào người khác sẽ không bao giờ tự đứng trên đôi chân của mình mà chỉ chuyên nghề khom lưng, cúi đầu trước các dân tộc khác trên thế giới. Họ không tự nuôi sống bản thân thì làm sao đủ trí và lực để gánh vác sơn hà.

Chúng ta đã bị giặc Tàu đô hộ ngàn năm mà sao bây giờ lại nhắm mắt, thậm chí làm tay sai cho Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình?

Người Việt Tị nạn Cộng sản hoặc muốn thoát khỏi sự kìm toả của Hà Nội thì sao không quyết liệt làm thất bại Nghị quyết 36 của Hà Nội, tố cáo các di dân bênh vực cho Chủ nghĩa Cộng sản, hậu thân của Chủ nghĩa Xã hội?

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khoe là người đầu tiên được Tập Cận Bình tiếp sau khi xác nhận sẽ nắm trọn quyền lực ở Trung Quốc lần thứ ba, phá vỡ quy tắc 2 nhiệm kỳ đã có từ thời Đặng Tiểu Bình.

Quyết định của Tập Cận Bình nhằm vào (1) Quyết không cho Việt Nam rời khỏi quỹ đạo của Trung Cộng và âm mưu biến Việt Nam thành một tỉnh của Bắc Kinh. (2) Chiếm lĩnh thị trường vì Việt Nam đang là địa điểm chọn lựa của các công ty đa quốc rời khỏi Hoa Lục. (3) Cộng đồng người Hoa ở Việt Nam nở nhanh như bột nổi bằng cách mua nhà đất khắp nơi, kể cả vùng đắt địa. Người Hoa đi lao động theo các công trình hết thời hạn không về nước, cưới vợ Việt. Kẻ du lịch ở lại Việt Nam khi hết hạn không về nước mà bám trụ ở Việt Nam. Dân Trung Cộng điều khiển các sòng bài công khai và lậu để bần-cùng-hóa người Việt Nam. (4) Tóm lại, người Hoa sẽ nắm hết các nguồn lực phát triển Việt Nam.

Sau khi được chấp thuận trong vai trò Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ ba, Tập Cận Bình hội họp và tham dự nhiều hội nghị quốc tế với khuôn mặt rạng rỡ, tự tin sớm trở thành siêu cường thế giới ngang hàng hoặc vượt Hoa Kỳ.

Nói và làm không-đi-đôi giúp cho Tập Cận Bình đánh lừa được những kẻ nhẹ dạ, thiếu chiều sâu, nhưng, khó qua mặt được những người từng trải kinh nghiệm xương máu và nước mắt hối hận.

Đừng để những lời đường mật chứa đầy thuốc độc của Cộng sản Việt Nam mà làm hại cá nhân, gia đình, đồng bào và nhân loại.

Đại-Dương

Comments are closed.